Làng nghề nón lá Thuận hạnh
Thôn Thuận Hạnh Xã Bình Thuận (huyện Tây Sơn, Bình Định) được công nhận làng nghề truyền thống. Nghề chằm nón là nghề chủ đạo của thôn, ở đây nhà nhà làm nón, người người làm nón.
Cả thôn có 351 hộ với 1.667 nhân khẩu, thì cũng có chừng ấy hộ làm nón. Về Thuận Hạnh, đi dọc những con đường bê tông, thể nào cũng bắt gặp hình ảnh các bà, các chị ngồi chằm nón. Trừ thời gian gieo sạ và gặt, dân trong thôn dành thời gian làm nón.
Rộ nhất là vào cuối tháng 10 âm lịch đến ra Giêng, lúc đó thương lái đến tận nhà, chờ nhận nón. Quãng ấy, đâu đâu cũng thấy cảnh làm nón, khoảnh đất ở đầu thôn, sân nhà, sân hợp tác xã hoặc cạnh chiếc giếng làng, đều trở thành nơi làm nón.
Chiếc nón lá theo suốt cuộc đời người dân Thuận Hạnh. Nghề làm nón lá không ai nhớ từ khi nào. Ở đây, từ trẻ con 11-12 tuổi đến cụ già 80-90 hầu hết đều biết làm nón lá. Nghề làm nón còn theo chân các cô gái Thuận Hạnh về quê chồng.
![]()
Góp phần gìn giữ nghề truyền thống
Ngày nắng ráo, đàn ông Thuận Hạnh đảm nhận việc lên núi tìm lá nón. Lúc trời mưa thì ở nhà phụ làm. Lá nón đem về, được đạp dưới cát và sấy khô. Vành nón làm bằng tre. Nan đan sườn chuốt từ cây giang.
Làng nghề nón lá Thuận hạnh có thể làm được loại nón lá như: nón ngựa, nón Huế. Nhưng phổ biến nhất vẫn là mẫu nón lá trắng giống như nón lá Gò Găng.
Hầu hết nón lá làm ra từ làng nghề nón lá Thuận Hạnh được gom lại cho các đầu mỗi mua bán sỉ ở nhiều nơi rồi từ đó lan xa ra cả nước chứ người thợ ít mang đi bán trực tiếp.
Nghề làm nón lá không thu hút được lớp trẻ vì thu nhập không cao, mỗi người thợ chăm chỉ cả ngày cũng chỉ kiếm 50 – 70 ngàn đồng. Tuy nhiên, khoảng thu nhập ít ỏi ấy cũng rất quan trọng đối với đời sống người dân nơi đây, vừa trang trải một phần chi phí hàng này, không lo kiếm việc lúc nông nhàn, và trên hết họ góp phần gìn giữ nghề truyền thống cha ông để lại. Dasaque
(theo hội đồng hương BĐ tại Đồng Nai)